Page 92 - tap 2 phan 1
P. 92
năm rồi, lại cảm thấy bồi hồi đến lạ. Bởi các địa danh của miền
Nam hiện đang sờ sờ trước mắt như kêu như gọi, mà giá như đất
nước thân yêu này không bị chia cắt thì chỉ cần thong dong đạp
xe năm ba ngày ắt sẽ đến được những nơi ấy rồi từ đó lại tiếp tục
đi vào đến tận quê hương. Nhưng hiện giờ thì vô phương, mà cái
ngày có thể làm một cuộc hành trình như thế đang vẫn còn xa, xa
lắm, xa chẳng biết đến bao giờ mới tới, và liệu cái cơ may đó có
đến được với mình hay không?
Rồi tôi phải đạp xe qua đèo Ngang. Thú thật, khi chuẩn bị qua
đèo thì trong lòng khá hồi hộp hay nói đúng hơn là khá sợ, bởi
đây là một điểm xung yếu nằm sát biển trên tuyến giao thông độc
đạo vào Quảng Bình, Vĩnh Linh. Pháo ngoài hạm tàu của Mỹ có
thể bắn tới, mà máy bay cũng có thể đến ném bom bất cứ lúc nào.
Có một lần tôi giật thót mình khi đang đẩy xe đạp lên dốc, bỗng
từ chân núi vọt lên một con ó, vì vốn đã sợ nên hết hồn tưởng là
máy bay từ xa lao tới. Thế nhưng khi đến đỉnh đèo thì thấy mấy
cô dân công đang đẩy xe cút kít chở đá vá đường, đầu đội chiếc
nón lá rách, vừa đi vừa hát nghêu ngao coi như chẳng có việc gì
có thể xảy ra nên tôi cũng hết thấy sợ. Lúc này thì tôi đã định
thần rồi chợt nhớ lại bài thơ Qua đèo Ngang của Bà Huyện Thanh
Quan. Tuy cảnh và vật không còn lưu lại được tất cả những gì đã
viết trong nội dung đẹp tuyệt vời của bài thơ, nhưng bên sườn núi
vẫn thấy có “cỏ cây chen đá, lá chen hoa”, và nhìn xuống núi, xa
xa phía Kỳ Anh, vẫn ẩn hiện cảnh “lác đác bên sông rợ mấy nhà”,
rồi thi thoảng bên tai cũng vọng lại đôi tiếng đa đa gáy trưa. Có
thấy được những cảnh vật nên thơ đó khi đi qua đèo Ngang, rồi
từ đấy nhớ lại toàn bộ những câu chữ đã được chắt lọc một cách
tinh tế của bài thơ mới cảm nhận được hết cái đẹp trời cho của
đèo Ngang và nó càng được tô đẹp hơn bởi cái tài thơ phú cũng
trời cho của Bà Huyện Thanh Quan.
346 Nguyễn Long Trảo

