Page 19 - nguoi anh hung chan dat
P. 19

20                         Trúc Phương





                Ông bác lắc đầu cười rồi bước vào  trong,  dỡ cái kỷ trên bàn thờ, lấy
          ra  5  đổng xu lẻ  cho  thằng cháu.  Bảy cúi đầu cảm  ơn,  cầm  lấy tiền,  hai tay
          xắn  quần  (vì bị  đứt  dây thun)  đoạn  cắm  đầu  cắm  cổ  chạy về bên  gốc  cây
          xoài  tượng  để  làm  lễ  thành  hôn,  cưới  một  lúc  mấy  con  vợ  đem  về  khoe
          cùng  tía  má.  Nhất  là  phải  cưới  cho  được  con  Bé  Ba  -  con  bé  chọc  quê
          mình  hôm  có  mấy thằng Tây ghé  trường thầy giáo  Xệ.
                Cứ  thế,  tuổi  thơ  đồng  ruộng,  bưng  biền  trôi  qua  vùn  vụt  tháng
          ngày.  Tới  phong  trào  Việt  Minh  giành  chính  quyển,  làng  nước  như  mở
          hội.  Lúc  nào  cũng  sôi  động làng  trên  xóm  dưới.  Bọn  địa  chủ,  quan  làng
          nghe  uy danh  Việt  Minh  tuốt  mùng vô  thúng  chạy ra  thị  trấn  Lai  Vung,
          Sa  Đéc  lánh  nạn  vì  sợ  Việt  Minh  chặt  đầu,  cắt  cổ,  neo  đá  thả  trôi  sông.
          Cả  đám  cho  vay  nặng  lãi  trong  làng  cũng  tìm  phương  lẩn  trốn.  Đêm
          đêm  dưới  ánh  trăng,  các  tổ  du  kích,  dân  quân  tự  vệ  hay  kéo  nhau  đến
          các  sân  lúa  rộng  để tập  cước,  luyện  quyền,  cu  Bảy bắt  đẩu  để ý thấy  anh
          Hai  nhà  mình  vác  tầm vông,  quảy nóp  đi  canh  làng  giữ  xóm.  Trống  mõ
          cứ  chiều  chiều  kêu  rang  “lum  cum”,  “lốc  cốc”,  rộn  rịch  đẩu  dưới,  xóm
          trên.  Người  ta  xầm  xì  với  nhau  vê'  vua  Bảo  Đại  và  chính  phủ  Quốc  gia
          bù  nhìn.  Một  hôm,  theo  làng  xóm,  cả  trăm  người,  già  trẻ,  lớn  bé,  đốt  lá
          dừa,  con cúi rơm làm  đuốc,  kéo  đi bộ hàng 5-6 cây số  lên  Tân  Dương để
          coi Việt  Minh  tổ  chức  mít-tinh,  đốt hình  nộm  vua  Bảo  Đại,  hô vang  các
          khẩu  hiệu  đánh  Tây,  hạ  bệ  chính  phủ  bù  nhìn,  săn  lùng  địa  chủ  cường
          hào,  ác  bá,  trống  mõ  rần  trời,  tự  dưng  cu  Bảy và  bạn  bè  trang  lứa  thấy
          hăng  hái  lên,  cũng  lao  vô  đá  đấm,  cầm  lửa  đốt  mấy  hình  nộm  của  Tây,
          của  Bảo  Đại  cho  phỉ  chí  anh  hùng.  Cả  bọn  cứ  xem  đây là  trận  thật,  chứ
          không  phải  trận  giả  nữa.  Thật  hào  hứng  biết  bao!  Dọc  đường  về,  mồm
          miệng  cứ  tu  lại  mà  hét  vang:  “Đả  đảo  Bảo  Đại  và  Chính  phủ  bù  nhìn!”.
          Vã  mồ  hôi,  khàn  cả  tiếng vì  đánh  giặc  mồm.
                Vể  nhà,  mấy ngày sau,  cứ kéo  nhau ra  đồng là đám trẻ lại chia quân
          hai  phe  Việt  Minh  và  quân  Pháp  cùng lính  Quốc  gia  Bảo  Đại  đánh  nhau
          tới  tấp.  Cứ  mỗi  bên  luân  phiên  làm  Việt  Minh  một lần  -  có  cả  cờ  đỏ  sao
          vàng xung  trận.  Phía  Pháp  thì  có  cờ  tam  tài.  Có  hôm  đánh  như  thật  làm
          mấy đứa bị thương,  phải dắt nhau vào  chòi  chăm sóc  cho  nhau,  dặn  nhau
          về  nhà  nói  dối  để  không  bị  đòn.  Đánh  bằng  bộ  binh  chán  rồi  thì  đánh
          bằng kỵ binh:  cưỡi trâu,  cưỡi  bò  dàn  trận  rồi  ném  nhau bằng  đất ướt,  đất
          sình.  Người  ngợm  đứa  nào  đứa  nấy  nhìn  xám  xịt,  bùn  khô  quánh  thành
          da,  như  quỷ ma  chui  ra  từ  địa  phủ,  chỉ  còn  hai  con  mắt  nhìn  thì  biết  đó
   14   15   16   17   18   19   20   21   22   23   24