Page 20 - nguoi anh hung chan dat
P. 20
Người anh hùng ch ân đất 21
4 l* ^ ì* * * ề
là người. Rồi tràn xuống sông tắm lặn cho đến đỏ đèn mới lên. Đói bụng,
về nhà ăn cơm với muối cũng ngon lành.
Một hôm, bà hàng xóm, quẩn ống thấp ống cao, hớt ha hớt hải chạy
về phía nhà Bảy, vừa chạy vừa la làng, vừa kêu ba hổn chín vía, xộc thẳng
vào nhà rồi ngồi giẫy đành đạch:
- Ông bà ơi! Ông bà, làng xóm hãy đến mà coi: Thằng Bảy nó giết
con tôi rồi, nó giết chết con tôi rồi... Ông Ba, bà Ba ơi... làng xóm ơi...!
Ông cha, bà mẹ Bảy chạy ra không biết ất giáp gì, cố hỏi người
khách mặt mày tèm nhem, tuốc nhuốc kia:
- Thím bình tĩnh lại nói cho tụi tui nghe. Có phải đám nhỏ có gì
với nhau không?
- Nó... Nó đánh trận, nó bắn giàn thun, nó bắn ống thụt nổ...Thằng
nhỏ nhà tôi... Thằng Cà Thum nhà tôi máu me đầy mặt... Nó chết rồi...
Ông bà lại đẳng mà coi...
Thằng bé được đưa tới ông lang trong xóm chữa trị. Nó bị thủng
một lỗ trước trán vì bị miểng chai đâm. Một loại vũ khí mà đám nhỏ mới
sáng chế, trong đó có cả công của thằng Cà Thum - con người hàng xóm
vừa la làng của ông bà Ba.
Tối lón lén về, vừa bước xuống bếp kiếm cái bỏ bụng thì bỗng dưng
có cái giọng hung thần từ bóng tối gọi giật ra:
- Mầy lên cúi, không được ăn. Bữa nay mầy làm ra vũ khí tối tân
để bắn cho con người ta bể đầu chảy máu, chút nữa là người ta lọt tròng
con mắt ra rồi. Lên!
- Có phải mầy sáng chế ra loại vũ khí đó không?
- Cả đám lận. Có cả thằng Cà Thum cùng làm. Tại nó quánh giặc
dở, chạy dở mới bị thương... Vậy rồi còn đi méc. Thật chẳng anh hùng!
Dám chơi dám chịu. Nó dở nên nó...
- “Chót”, “chót”, “chót”!
Mấy roi liên tục như bắn “phan”, ông già lại hỏi:
- Nó dở chắc mẩy giỏi hả? Giỏi thì thêm ba roi nữa thưởng cho mầy:
“chót”, “chót”, “chót”...!
- Mầy có chịu bỏ trò bắn nhau chưa?

