Page 309 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 309
nhanh nữa. Chĩ có đôi mắt là còn trẻ trung, ánh lên màu
đen đen của tuồi cọn gái. Chị chào tôi rồi cúi xuống với đứa
con nẳm phía trong. Bằng giọng trong và ẩm, chị cất tiếng
hát ru nó. Đứa nhỏ có vẻ không chịu cái gì khóc nầy người
vừa giật tóc vừa phun nước miếng phèo phèo. Tôi hỏi ;
, —Cháu đau hay sao vậy chị ?
Chị đáp :
— Dạ cháu cỏ hơi 'ám đầu. Mọi bữa cháu vẫn vậy, hễ
trời trở giỗ...
Người đàn ông xen vào giọng cộc lốc ;
— Anh đi lạc giò’ tỉnh sao đâ37?
•—Tôi cũng chưa biết tính sao... Chắc phỗỉ nhờ anh chĩ
đường...
— Đưò ng từ đâv trở đi nhiều chông lắm, không chỉ đươc
đảu, Chắc anh có công tác gáp ?
— Dạ, cũng gấp.
Anh ngó mông ra ngoàỉ, như nói một mình I
— Phải chỉ tôỉ đưa được anh đí...
Tôi muốn nói : «Sao anh không thế đưa tòỉ đi? »nhưng
tôi nhớ lại đứa con đau của anh. Tòi nói :
— Tồi đi một mình cũng đưọ’c anh à, cử lần đưò ng mà đi.
Anh nói như cẫi lại tói :
— Lần làm sao đưọ-c? Thôi anh đi rửa chân rồi nghỉ
chút đi, đế VỢ chồng tôi tinh lại coi...
Anh hẻ phên cho tôi bước ra ngoài, còn nội vởi theo :
— Anh rửa nước ở khạp đỏ, đừng xuống bến.
— Dà.
Nhưng tôi đẵ bước xuổng bến rồi. Tôi vịn tay vào chiếc
xuồng đề láy chỗ xòi nước. Bỗng tay tôi chạm vào vật gi
302

