Page 310 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 310
quen quen. Tôi giở lip co phủ ơ trên : một trái đạn chống
tăng nằm chĩa ra ngoài ướt hoi sương lạnh ngắt. Không
nén được tò mò, tôi rờ tỏi nữa : xuồng đàv ắp những trải
đạn cối, đạn chống tăng, những thùng đạn lon nhỏ nằm
nghiêng ngửa. Tôi nghĩ bụng : « Điều anh muốn giau tôi là
chiếc, xuồng nầy đây. Anh không thề đưa tôi đi cũng là do
chiếc xuồng này đây». Và hình ảnh người nông dàn tật
nguyền có cuộc đòi đày đau thương kia đêm đêm đầy
xuồng vũ khí ra mặt trận hiện lên rổ ràng trước mắt tôi,
lên trên hết những ky niệm ốm đềm vừa mỏi đây đã òtioán
chật tàm hồn tôi.
Lòng cảm động tôi vừa đi vừa nỏỉ lớn ;
— Ổi trăng lên kìa. Thổi đưọ’c rồi, trời có trăng tôi
khòng đi lạc nữa đâu, chút nửa tôi đi một mình được rồi.
Tôi hẻ tám phên bước vò. Hai vợ chồng đang thì thào
bàn tán ngửng nhìn lên tôi. Đứa nhỏ thôi khóc cũng nhìn
tôi đăm đăm. Tỏi ngồi xuống vuốt tóc I1Ỏ, hỏi ehị đàn bà :
•—Cháu lên mấy vậy chị ?
Người đàn ông nói thay, vẫn cẫỉ giọng cộc lốc như
vậy :
— Nó sanh nhẳm ngày đong khởi... Nè anh, vợ chồng
tồi tính rồi, chút nữa vợ tỏi sẽ đưa anh đi. Đêm nav làm gì
có trăng, đường này anh đi lạc thì nguy lắm. Tôi ở nhà vừa
giữ con vừa thức gác, lại càng tiện...
Tổi nói thầm : «Thức gác làm sao ? Tôi không biết chút
nưa anh đưa xuồng vũ khi kia đi hay sao? Chẳng lẽ anh đê
đứa con dưỏi xuồng cùng đẳy đi, nó đang bệnh. Tôi vồ
cờ biến cải khỏ khăn nhỏ của mình thành cải khó
khăn lớn cho vợ chồng anh... ». Nhưng tôi không thề nói
ra được điều đỏ. Công việc chuyền vũ khí tuy mọi người
dân đều làm nhưng việc ai náy biết, tôi có lỡ tháy xuòng
vũ khỉ kia rồi, thì cũng đành đễ bụng làm thinh mà thôi.
303

