Page 139 - tap 2 phan 1
P. 139
bao gia đình từng che chở đùm bọc mình trước kia? Không phải
tôi chỉ dựa vào suy đoán chủ quan bởi vì trong gia đình tôi đã có
Chung Tử Bửu, con chị Tư Hoa là một ví dụ. Nhưng cho dù họ là
ai đi nữa thì điều đau lòng là lúc này đây, nếu đang còn là người
ở chiến tuyến bên kia, họ vẫn phải ngày đêm cầm súng chiến đấu
một mất một còn với các anh em đồng chí đồng đội của chúng tôi,
và trong một tương lai không xa là với cả chúng tôi, vì phía trước
đang là chiến trận. Nhưng với đà chiến thắng của chiến dịch thì
số phận của họ hầu như đã được định đoạt: Thua trận là cái chắc.
Đến lúc đó thì chúng tôi, với tư cách là những người chiến thắng,
chúng tôi sẽ phải xử sự với họ như thế nào một khi họ đã buông
súng đầu hàng, hoặc bị bắt làm tù binh, hoặc bị thương tật? Và
câu trả lời cũng được khẳng định: Nhất định chúng tôi sẽ lấy tình
cảm của người cùng cốt nhục Việt Nam, người con của miền Nam
ruột thịt để đối xử khoan dung với họ... Đang suy nghĩ miên man
bỗng giật mình nghe tiếng xe rồ máy rồi tiếng còi thúc giục nên
đứng vội dậy trèo lên xe đi tiếp.
Đến Quảng Nam chúng tôi ghé thăm gia đình anh Ni, một cán
bộ cùng đi trong đoàn. Mấy chục năm xa cách, phải qua hỏi han
nhiều người mới tìm được nhà, mà cái gọi là nhà thực tế chỉ là cái
chòi, một cái chòi theo đúng nghĩa của nó. Tuy được gặp lại những
người thân thì vô cùng mừng rỡ, nhưng cũng rất xót xa cảnh người
còn người mất, mất vì tuổi già cũng có, mà mất vì bom đạn của
chiến tranh thì nhiều hơn. Mà ở cái huyện Điện Bàn này, nơi bị
chiến tranh chà đi xát lại nhiều nhất trong tỉnh Quảng Nam, và
cũng có thể là của cả miền Nam, thì có biết bao gia đình cũng cùng
hoàn cảnh tương tự, một túp lều không hơn không kém, nhưng
cũng phải dựng đi dựng lại nhiều lần, và không một gia đình nào
không bị mất mát vì bom đạn, giết chóc, có gia đình còn tan cửa
nát nhà. Đến hôm nay ngồi viết lại đoạn này, tôi không thể quên
Nối lại đôi bờ 393

