Page 140 - tap 2 phan 1
P. 140
những điều tai nghe mắt thấy đau lòng ấy dù chỉ một lần ghé qua,
và nghĩ rằng dù trong hoàn cảnh kinh tế còn khó khăn như hiện
nay mà Nhà nước vẫn bỏ ra mấy trăm tỷ đồng để xây tượng đài
“Mẹ Việt Nam Anh hùng” tại đất Quảng Nam, tượng trưng cho tất
cả các Bà Mẹ Anh hùng trong cả nước, cũng thật là điều đáng làm.
Khoảng bốn giờ chiều ngày 29 tháng 4, khi đến xã Tam Quan
của tỉnh Bình Định thì không ngờ đoàn xe lại chạy ngang qua vùng
quê của anh Thiếu tá Phùng Tử Trà và anh cũng kịp nhận ra khu
nhà xưa nằm ngay bên cạnh đường nên đề nghị cho xe dừng lại. Khi
mới bước chân vào nhà thì mọi người đều lạ lẫm và tỏ ra sợ hãi vì
sự có mặt bất ngờ của quân lính “Bắc Việt”. Mà người ta không nhận
ra anh cũng phải, bởi thời gian đã trên hai mươi năm, khi ra đi anh
còn rất trẻ, những người lớn tuổi thì đa số không còn, mà lớp trẻ thì
chỉ biết anh qua lời kể của các bậc cha chú, cho nên anh phải tự giới
thiệu ngọn ngành mà mọi người vẫn còn bán tín bán nghi. Cũng
vừa đúng lúc có mấy bà cô, bà chị thấy chuyện lạ nên từ các nhà
bên cạnh chạy qua, ban đầu còn ngờ ngợ, sau khi nhìn kỹ mặt mày,
sờ nắn chân tay mới nhận ra đích thực là người thân của gia đình,
tưởng đã chết ai dè còn sống! Và thế là đã có một trận khóc bởi các
bà vốn rất mau nước mắt, hiệu ứng khóc nó có khả năng lây lan tức
khắc với những người mới đến, không chừa một ai, kể cả anh Trà.
Bước chân vào nhà, mọi người vừa khóc vừa kể mọi chuyện đã xảy
ra mấy mươi năm, bà con họ hàng ai còn ai mất, sinh con đẻ cháu
mấy người, ai ở bên này, ai phía bên kia, tài sản của cải ra sao... Tất
tần tật gia phả và những biến cố gia đình trong một phần tư thế kỷ
hầu như đã được tái hiện một cách trọn vẹn, điều khiến cho một kẻ
vốn là người dưng nước lã như tôi cũng bị cuốn hút theo các cung
bậc vui buồn của câu chuyện để rồi cùng vui cùng buồn với các bà
con thân thích của đồng chí mình. Sau đó anh Trà đã đề nghị với
Trưởng đoàn xin được lưu lại gia đình trong một đêm, sáng sớm mai
394 Nguyễn Long Trảo

