Page 141 - tap 2 phan 1
P. 141
sẽ nhờ các cháu trong nhà đưa bằng xe Honda đến điểm hẹn dừng
chân tại Bồng Sơn, lại còn đề nghị cho tôi cùng ở lại để có đôi có bạn.
Đêm hôm đó tất cả mọi người trong gia đình, kể cả những bà con
gần xa được báo tin mà đến, và cả tôi nữa, nào có chợp được mắt vì
vừa phải nghe mọi người tranh nhau kể chuyện trong không khí ấm
áp thân tình của một cuộc tiệc đoàn viên, cũng đâu thể chối từ việc
nâng ly, nâng cốc. Mà làm sao có thể ngủ được vào một ngày vui như
thế trong gia đình đồng chí mình? Tờ mờ sáng hôm sau một người
cháu của anh đã lấy xe Honda chở chúng tôi đuổi theo đoàn, anh
Trà ngồi giữa, còn tôi thì ngồi phía sau ôm eo ếch, xe đang chạy mà
cứ ngủ gà ngủ gật, mấy lần suýt bật ngửa ra sau, may mà còn kịp giật
mình tỉnh dậy. Bất ngờ xe lại hết xăng, mà giữa đường giữa sá trong
những ngày ấy thì có ai bán xăng đâu mà mua! Bí quá phải tính đến
chuyện xin xăng của các xe quân sự đang lũ lượt chạy qua. Đã mấy
lần ra hiệu bằng chiếc mũ cối thì mấy lần xe dừng lại, nhưng khi ngỏ
ý xin xăng thì họ nhất quyết chối từ, cho dù rành rành đã thấy chúng
tôi đều mặc quần áo bộ đội, súng ngắn ngang thắt lưng, dứt khoát là
sĩ quan rồi, nhưng họ vẫn không cho. Hỏi lý do thì được biết là sợ bị
mang tiếng bán xăng lậu làm mất uy tín bộ đội, nhất là trong vùng
mới giải phóng. Thế nhưng “bền gan vững chí” mà xin thì cuối cùng
cũng gặp được một ông “từ bi” chịu đưa ống hút cho một bình xăng
để kịp đuổi theo đoàn.
Khoảng chín, mười giờ sáng ngày 30-4-1975, khi xe chúng
tôi dừng nghỉ tại thành phố Quy Nhơn thì nghe trên đài Sài Gòn
phát tin Chính quyền Cách mạng kêu gọi thanh niên thành phố
tập hợp làm nhiệm vụ tiếp quản. Tôi đâm nghi, phải chăng đến
giờ phút chót thì bọn sát nhân lại muốn đánh lừa, tập hợp thanh
niên để mà tàn sát trước khi chúng chịu buông súng? Dù còn
bán tín bán nghi nhưng ai cũng háo hức nên ngồi trên xe mà cứ
bàn tán râm ran, nôn nóng theo dõi tin tức qua chiếc đài bán
Nối lại đôi bờ 395

