Page 142 - tap 2 phan 1
P. 142
dẫn mang theo, cho đến trưa thì nghe toàn văn bài tuyên bố đầu
hàng của tướng Dương Văn Minh: “Tôi, Dương Văn Minh, Tổng
thống chính quyền Sài Gòn, kêu gọi Quân lực Việt Nam Cộng
hòa hạ vũ khí đầu hàng không điều kiện quân Giải phóng miền
Nam Việt Nam. Tôi tuyên bố chính quyền Sài Gòn từ trung ương
đến địa phương phải giải tán hoàn toàn. Từ trung ương đến địa
phương trao lại cho Chính phủ Cách mạng lâm thời miền Nam
Việt Nam”, lúc đó mới tin chắc là Sài Gòn đã được giải phóng. Thế
là niềm vui, một niềm vui tột độ bỗng chốc ào đến với tất cả các
anh em chúng tôi trên xe, đó là một niềm vui mà cả dân tộc từng
chờ đợi suốt mấy mươi năm, phải đánh đổi bằng biết bao xương
máu và nước mắt mà bây giờ nó mới chịu đến, đâu còn niềm vui
nào to lớn hơn! Rồi bất giác tôi lại thở ra một hơi dài nhẹ nhõm,
cảm thấy trong người nhẹ như đang bay bổng trên thinh không,
nhẹ đến kỳ lạ khi sực nhớ ra rằng mình không phải đang lao vào
con đường dẫn đến chỗ chết như chỉ cách có vài giây trước đây.
Thế là hết chết, hết chắc rồi đó! Vẫn còn có thể sống lành lặn trở
về với người vợ hiền, với đứa con thơ, có cái mừng nào mừng
hơn? Nhìn lên bầu trời lại thấy xanh hơn một màu xanh hòa bình
lặng yên không còn tiếng súng. Thầm cám ơn những đồng chí,
đồng đội đã thay chúng tôi anh dũng xông ra phía trước, các anh
hùng liệt sĩ đã lấy máu mình để đổi lấy thắng lợi trọn vẹn của
ngày hôm nay, cho đất nước được hoàn toàn giải phóng, cho non
sông được liền một dải. Trước thắng lợi to lớn như thế này liệu ai
có thể kìm được những cảm xúc đang trào dâng, thế nhưng có lẽ
vì lúc bước chân lên xe ở Hà Nội, trước những tin tức chiến thắng
dồn dập trên chiến trường thì hình như đã nhìn thấy thắng lợi
đang gần kề, và nó tất yếu sẽ đến, cho nên cái cảm nhận về niềm
vui không đến mức vỡ òa để có thể ôm nhau mà hò hét nhảy múa
như cảnh mừng chiến thắng ở Hà Nội mà chúng tôi được xem
396 Nguyễn Long Trảo

