Page 143 - tap 2 phan 1
P. 143
lại trên ti vi sau này. Lại phát sinh tâm lý mình là kẻ đến muộn,
người ta đánh đấm xong xuôi cả rồi, đến nơi mình sẽ làm được
trò trống gì đây? Chỉ biết cho xe chạy thật nhanh để may ra còn
được hưởng cái không khí chiến thắng, cho nên thay vì đến Ninh
Hòa phải rẽ lên đèo Phượng Hoàng đến Buôn Ma Thuột để rồi
theo đường 14 về điểm tập kết Đồng Xoài như kế hoạch đã định
thì chúng tôi lại trực chỉ chạy thẳng theo Quốc lộ 1 vào Sài Gòn.
Có lẽ không chỉ đoàn chúng tôi mới có cái cảm nhận đó cho nên
dọc theo quốc lộ chúng tôi cũng thấy những đoàn xe pháo còn
hối hả hơn chúng tôi.
Chạy đến tối thì đến Nha Trang, được bố trí nghỉ tại một công
sở của chế độ cũ. Có lẽ đây là lần trú quân ngon lành nhất, bởi qua
mấy ngày đi đường quần áo người ngợm bẩn thỉu mà nay được
tắm giặt bằng nước máy nên thích ơi là thích. Sáng sớm thức dậy
chuẩn bị đi tiếp thì đã nghe tiếng dép kéo lê xào xạo của đồng bào
đi dự Lễ Chào mừng Ngày Chiến thắng và Lễ Kỷ niệm 1-5.
Đến trưa chúng tôi dừng lại tạm nghỉ ở Phan Rang trong
thời tiết thật nóng bức của buổi trưa hè vùng cát ven biển. Bất
ngờ nhìn ra phía sau nhà tôi phát hiện một vườn mãng cầu xiêm
trĩu quả, có trái đã chín, da láng bóng. Nhớ lại cái mùi vị vừa
chua vừa ngọt của loại trái cây quen thuộc ở vùng quê Cao Lãnh
khiến tôi thèm quá chi là thèm, thèm cái hương vị của quê hương
đã mấy mươi năm xa cách. Nhưng khi tôi hỏi mua thì ông chủ
nhà có lẽ vì không thích chúng tôi cho lắm nên nhất định không
bán, tôi đành nuốt nước bọt mà nhìn, tự hẹn sẽ ăn một lần thỏa
thích khi có dịp trở về vùng đất phù sa đầy cây ngon trái ngọt
của quê nhà.
Trên đường từ Phan Thiết về Đồng Nai có mấy cây cầu bị quân
Việt Nam Cộng hòa đánh sập khi rút chạy, may là còn mùa nắng
Nối lại đôi bờ 397

