Page 144 - tap 2 phan 1
P. 144
nên xe chúng tôi vẫn có thể chạy dưới lòng sông, lòng suối vượt
qua, không cần phải dùng tời kéo mặc dù trên mỗi xe đều có trang
bị. Dọc đường vẫn còn thấy xác một số xe tăng địch bị bắn cháy.
Tối hôm đó chúng tôi dừng chân tại thị trấn Xuân Lộc, ngủ
luôn trên xe. Bỗng nhiên nửa đêm tôi bị đánh thức bởi tiếng động
của nhiều bước chân người. Ban đầu nghĩ chắc là dân đi dự mít
tinh mừng chiến thắng từ đâu đó trở về, nhưng khi ngồi dậy quan
sát thì giật mình thấy đó là các tốp lính Việt Nam Cộng hòa, người
cởi trần, không súng không ống, lũ lượt đi qua hết tốp này đến tốp
khác, nhưng không thấy bóng dáng bộ đội áp giải nên thầm đoán
có lẽ đây là số quân địch tan rã tại chỗ sau những ngày tổng tiến
công dồn dập. Trong đầu chợt nghĩ, chắc là chúng đã mất hết tinh
thần, bởi nếu có gan đến tấn công vào đoàn xe thì có khi tụi tôi
cũng sẽ tiêu đời hết, bởi chỉ có mấy mươi người mà trang bị toàn là
súng ngắn thì đánh đấm với ai... Sau này mới biết nơi mà đoàn xe
chở mấy mươi anh em chúng tôi dừng lại nghỉ đêm một cách yên
lành tại thị trấn Xuân Lộc hôm ấy, thì chỉ cách có mươi ngày trước
đó thôi, đây từng là một chảo lửa, nơi đã diễn ra những trận giao
tranh ác liệt giữa ta và địch với quân số đôi bên tham chiến lên
đến sáu, bảy chục ngàn người, với những phương tiện chiến tranh
hiện đại nhất từ máy bay, xe tăng, cho đến loại bom sát thương
hàng loạt tàn ác nhất chỉ đứng sau bom nguyên tử mang tên CBU
của Mỹ, thương vong ước gần nửa vạn, một con số bất cứ những
ai nghe đều không khỏi rùng mình; còn về phía chúng tôi nếu mà
biết được thì dù lá gan có to đến mấy chắc cũng không dám dừng
lại qua đêm ở một nơi đầy những hồn ma chướng khí như thế.
Thử làm một phép tính, nếu như cuộc tổng tiến công đánh chiếm
toàn bộ thành phố Sài Gòn chỉ diễn ra trong vòng năm ngày, từ
ngày 26 đến ngày 30-4-1975, trong đó cuộc tổng công kích của
cả năm cánh quân bắt đầu từ 00 giờ ngày 29-4-1975 cho đến khi
398 Nguyễn Long Trảo

